Posted in Water Chrysanthemum

The Greatest Women – Mothers!


Happy Mother Day!

* For my Grandmothers, Mother who are the greatest women in my world.

~ Gửi tặng những người Bà, người Mẹ tuyệt vời và là những người vĩ đại nhất trên thế giới này.

happy-mothers-day-vector-images-01

*Nội tôi

Ký ức về bà nội trong tôi rất mơ hồ và mờ nhạt, một phần là vì bà mất từ lúc tôi còn rất nhỏ, tôi chỉ biết đến bà chủ yếu qua lời kể của những người lớn trong nhà; một phần lý do khác là ký ức về bà hiện hữu trong tôi là những lúc về quê thăm ông bà, nghịch ngợm lấp ló qua khung cửa sổ là hình ảnh ông bà ốm nằm triền mien trên giường. Mọi người đều nói tôi khá giống bà với mái tóc đen, dày và nhanh dài nhất nhà; khuôn mặt hồi nhỏ thì lúc nào cũng nhăn nhó (nhăn như khỉ) khi giận dỗi,…Hồi đó tôi không biết, cũng không hiểu, chỉ cảm thấy bà khá lạnh lùng, có sự nghiêm khắc rất dễ hù dọa đứa trẻ như tôi, vì rất ít khi bà trò chuyện hay cười hiền như ông nội cùng mấy đứa trẻ chúng tôi.

Lớn dần thì khi nghĩ lại tôi có thể hiều hơn một chút về bà. Bà là một người mẹ vĩ đại, đã nuôi lớn thành người cả 5 đứa con (4 nam 1 nữ), có ánh mắt sáng hiểu rõ mọi người, mọi vật…tôi đoán vậy qua lời kể ít ỏi nghe từ người lớn nói chuyện với nhau. Nhưng chính cuộc sống nghèo khổ, những toan tính mưu sinh và nỗi đau mất con…- những đứa con bà không thể giữ được, cũng như bà nén nỗi đau để bác cả đi lính theo tiếng gọi của Tổ quốc và hi sinh trong những năm tháng cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ…đã buộc bà phải trở thành một người vợ, người mẹ dũng cảm, đảm đang, kiên cường hơn nữa như rất nhiều người mẹ Việt Nam khác thời đó. Nhưng có thể vì năm tháng khắc nghiệt cùng những nỗi đau khắc sâu, dai dẳng và sau đó là những năm tháng đau ốm triền miên trên giường bệnh khi về già làm bà dần trở nên lạnh lùng hơn và có chút cay nghiệt….Tôi không biết có đúng không, cũng đáng lẽ không thể đưa ra cảm nhận hay đánh giá như vậy vì tôi không được tiếp xúc trực tiếp với bà nhiều, vì tôi cũng không trải qua hoàn cảnh như của bà để thấu hiểu bà nhiều hơn….Có thể bà là một mẹ chồng không dịu dàng, dễ tính với mẹ tôi nhưng tôi thật sự rất biết ơn và khâm phục bà. Có một quãng thời gian còn nhỏ, khi buồn tôi thường hay trốn vào một góc một mình, đốt giấy và kể những tâm sự của mình với ông bà nội…, không biết ông bà có thể nghe thấy tôi nói không, nhưng sau đó tâm trạng tôi đã được giải phóng dễ chịu hơn rất nhiều…

Cảm ơn bà vì đã mang nặng đẻ đau, và nuôi dưỡng, dạy bảo bố tôi thành người…

grandmasblack

*Ngoại tôi

Bà ngoại tôi cũng là một người phụ nữ Việt Nam điển hình rất tuyệt vời, rất vĩ đại…

Bà ngoại tôi có mái tóc bạc trắng như cước mà không màu thuốc nhuộm bạch kim nào có thể đẹp như vậy….

Thực ra bài viết này tôi định viết lại những cảm xúc của mình vào 3 năm trước để dành tặng bà những ngày tháng cuối cùng đó, nhưng dù cảm xúc rất dạt dào nhưng tôi đã không thể viết ra vào những ngày đó, và những ngày sau đó đúng dịp ngày 08/03…cho đến tận bây giờ, hạ quyết tâm không lần nữa, hãy viết lại thôi.

Bà ngoại tôi thích hát chèo, thích ca dao và có thể đọc thuộc lòng bài ca dao, trong đó bà đọc cho chúng tôi nhiều nhất là công cha nghĩa mẹ, bản nguyên gốc rất dài, rất truyền cảm.

Bà tôi là một người phụ nữ phi thường. Bà không biết chữ, cũng không được đi học nhưng bà hiểu đạo nghĩa hơn ai hết, để nuôi dạy 9 người con trưởng thành và ăn học thành tài.

Chữ tôi học ký đầu tiên không phải là tên mình, mà là tên bà, tên người phụ nữ theo tên chồng chứ không phải là tên thời con gái của bà.

Một truyền thống của dân tộc từ xưa (theo Nho giáo) mà đối với những người trẻ, sống ở thời theo đuổi sự bình đẳng giới như chúng ta hiện nay cảm thấy xa lạ, bài xích – là, lấy chồng phải theo họ và tên của chồng. Một sự xiềng xích đối với phụ nữ, nhưng cũng là điều làm nên sự vĩ đại, phi thường của những người phụ nữ Việt Nam xưa.

Ông bà ngoại là những người đã gắn bó rất nhiều trong tuổi thơ tôi, và là người đã dạy cho tôi rất nhiều đạo lý bên cạnh bố mẹ tôi.

Bà đã dạy cho anh em tôi về bài vè đưa răng cho chuột, răng mọc hàm trên thì giấu dưới gầm giường, răng hàm dưới thì ném lên mái nhà.

Bà là người phụ nữ kiên cường, dũng cảm nhất, vì đã chiến đấu cùng bệnh tật hơn 10 năm sau những lần tai biến ngày một nặng hơn, giành giật sự sống cùng tử thần. Sự dày vò, mệt mỏi khi từ từ khó có thể đi lại được, rồi nằm một chỗ…không buông xuôi dù nhiều lần bà rất muốn buông bỏ nhất là sau khi ông ngoại tôi mất. Nhưng may mắn, bà đã không từ bỏ, và tôi thực sự biết ơn bà vì điều đó…

Tiếng cười của bà ròn rã mỗi khi tôi nói rằng bà phải sống lâu trăm tuổi đến khi cháu lấy chồng rồi sinh chắt cho bà nữa…

Tiếc là, tôi đã không thể thực hiện được điều đó, vì bà đã không đợi tôi được nữa…

Những năm tháng tuổi thơ nghe bà phàn nàn vì ông ngoại nấu riêu cá quá cay….cùng bà xem Quan Âm Thị Kính, Xúy Vân giả dại,…thuê đĩa cùng bà xem phim, nghe bà đọc ca dao, Truyện Kiều,…chiếc ví tôi mua tặng bà được bà giữ cẩn thận đựng tiền bên người,..ôm bà ngủ trưa như ngày còn bé khiến tôi ngủ rất ngon…

dandelion-flying-seeds-hd-wallpaper

*Mẹ tôi

Mẹ tôi là người phụ nữ khiến nhiều người yêu, nhiều người ghét và cũng nhiều người ghen tị.

Mẹ tôi cũng có khuyết điểm, không phải là người phụ nữ hoàn hào nhưng lại là người phụ nữ hoàn hảo tuyệt vời nhất với tôi. Mẹ tôi đi chợ giỏi, mặc cả siêu, nấu ăn siêu ngon, và may quần áo đẹp nữa.

Mẹ ngọt ngào, mẹ hài hước, mẹ thấu hiểu, mẹ vị tha, và mẹ đã hy sinh rất nhiều.

Mẹ đã từ bỏ ước mơ vì gia đình, vì chị em chúng tôi…Mẹ đã nhẫn nhịn, tiết kiệm, hy sinh cho chúng tôi những điều tốt đẹp nhất, từ miếng ngon nhất, từ quần áo, đến điều kiện học hành tốt nhất…

Mẹ nghiêm khắc, chỉ cho tôi những lỗi sai, những điều không đúng trong thói quen hàng ngày, trong cách đối nhân xử thế…

Ngày còn nhỏ, tôi khá là bướng bỉnh, cứng đầu, mỗi lần mẹ dùng thước may đánh tôi…tôi đều trốn đi khóc và nói thầm rằng “Mẹ ác như phù thủy!” nhưng khi tôi khóc, có lẽ mẹ còn khóc nhiều hơn tôi. Có lẽ ngày còn nhỏ, ai trong chúng ta khi bị bố mẹ đánh đều không hiểu và so sánh bố mẹ mình với hình tượng nhân vật ác trong câu chuyện cổ tích chúng ta từng đọc, hay nghe kể. Ông cha ta có câu: “Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi.” Câu này đúng vì có quan tâm, có lo lắng mới dễ xúc động trước sự sai lầm của chúng ta, vì bố mẹ sợ chúng ta sai, sợ chúng ta đi lầm đường. Tuy nhiên định lý này có lẽ khó mà đúng cho trẻ con được, vì trẻ con còn quá ngây ngô để hiểu điều cao xa đó nhưng chúng cũng sẽ nhận biết, dù có mơ hồ, được đâu là đúng đâu là sai nếu chúng ta chỉ ra. Bố mẹ có thể quan niệm rằng, lớn rồi chúng sẽ hiểu. Điều này có thể đúng, vì lớn rồi tôi mới hiểu rõ chứ lúc nhỏ thì dù có bị đánh vẫn không biết sai để sửa, chỉ là bị ép nhận sai thì sẽ nhận thôi nhưng vẫn nghĩ là mình không sai. Ngày ấy là vậy đó. Rồi phải đợi khi chúng ta dần lớn khôn, chúng ta mới vỡ lẽ ra nhiều điều.

Có một kỷ niệm nhỏ vẫn làm tôi nhớ mãi khó quên, khi học cấp 1 gì đó, đơn giản là một buổi tối, mẹ bảo tôi mắc màn hộ mẹ vì mẹ rất mệt (sau 1 ngày đi làm về) nhưng tôi hình như đã cãi mẹ, rằng mẹ tự đi mà mắc, đây không phải là chuyện của con. Lúc đó mẹ đã khóc, chỉ khóc mà không trách mắng hay đánh đòn gì tôi như lúc trước cả. Khi nói xong câu đó, tôi thực sự đã rất sợ bị mẹ đánh đòn nhưng mẹ lại khóc. Tôi không nhớ rõ lúc ấy mẹ có nói gì nữa với tôi không, nhưng nhìn giọt nước mắt của mẹ, lúc ấy, tôi chợt nhận ra rằng mình đã sai, sai rất nhiều. Có thể lúc ấy mẹ rất tủi thân, vì bố tôi những năm tháng tôi còn nhỏ thường đi làm xa, rất khó có thể về nhà dài ngày, một mình mẹ cáng đáng cả gia đình, chăm sóc ông bà nội ốm đau, nuôi dạy đứa con gái cứng đầu, nghịch ngầm lại hay ốm vặt như tôi. Sau đó, tôi đã lẳng lặng đi mắc màn cho hai mẹ con, và nằm xuống ôm mẹ từ sau lưng. Tôi không nhớ tôi đã xin lỗi mẹ chưa nhưng tôi vẫn nhớ mẹ lúc đó có nói với tôi một câu mà tôi luôn khắc sâu: “Nếu mẹ đánh con một thì mẹ đau mười…” trước khi chìm vào giấc ngủ.

Càng lớn hơn, học nhiều hơn, nhìn nhiều hơn, hiểu nhiều hơn, tôi mới dần học được cách nhận biết những chuyện đúng-sai, và giới hạn mơ hồ của màu xám thay vì quan niệm lý tưởng để phân biệt rạch ròi hai màu đen và trắng; cuộc sống không bao giờ có thể rõ ràng như vậy, mọi thứ dường như không bao giờ có sự tuyệt đối như trong toán học, mọi điều chỉ luôn là tương đối mà thôi.

Và tôi mới dần học được việc đứng trên lập trường của người khác để nhìn nhận vấn đề, học được sự đánh giá khách quan đầy khó khăn là như thế nào, và cũng dần hiểu được ý nghĩa ẩn giấu sau những giọt nước mắt đã rơi, đã kìm nén của mẹ bao năm qua.

Nhìn theo bóng lưng mẹ, nhìn mẹ trải qua những khó khăn, vượt qua sự xấu xa, không tốt đẹp của cuộc đời, dùng đôi vai gầy cáng đáng cả bầu trời của tôi, giúp tôi trải qua tuổi thơ êm ả, vô lo vô nghĩ, có sự vô tư, trong sáng nhất và dạy cho tôi những bài học đạo nghĩa, giữ vững lương tâm và sự bình yên cho tâm hồn của mình. Tôi nhút nhát, e dè, và u ám dần học được cách phải tự tin hơn, dũng cảm hơn và tươi sáng, lạc quan hơn. Tôi không giỏi bày tỏ cảm xúc thực sự bên trong của mình, trước đây cũng vậy, bây giờ cũng không giỏi lắm. Nhưng ít nhất, tôi đã học được cách bày tỏ tình yêu bằng những tin nhắn cho mẹ, bằng sự chia sẻ giúp mẹ và tôi có thể cố gắng trở thành một điểm tựa không chỉ về tinh thần, mà cả vật chất cho mẹ. Tôi muốn giúp mẹ thực hiện giấc mơ còn dang dở khác của mình, dù con đường đó còn rất dài…Cố lên!

Sau này khi làm người mẹ, tôi không biết có thể làm tốt được như mẹ không. Nhưng tôi sẽ cố gắng kiên nhẫn hơn để phân tích cho những đứa trẻ tương lai của tôi khi chúng làm sai, có thể lúc tức giận tôi cũng sẽ đánh vào mông mấy đứa nhóc lắm…nhưng ít nhất tôi muốn chúng hiểu người mẹ của chúng nhiều hơn, để mẹ con không bị hiểu lầm, để lãng phí quá nhiều thời gian và để bày tỏ tình yêu trong khi nó luôn hiện hữu mà chúng ta lại cố tình giấu đi hay lãng quên cho đến khi quá muộn…

Có quá nhiều điều con muốn nói. Mẹ không chỉ là một người mẹ tuyệt vời, mà còn là một người bạn tốt nhất để con có thể tâm sự mọi điều. Cảm ơn mẹ đã là mẹ của con, đã tha thứ cho mọi lỗi lầm của con, đã luôn ở bên và ở sau thúc đẩy, ủng hộ trong mỗi quá trình trưởng thành của con và đã cho con một ngôi Nhà để con trở về….

Mami ❤ I love you so much!

mothersdayquote

Tình yêu và sự hy sinh của những người mẹ quá lơn, quá vĩ đại….Đó là một tình yêu vô điều kiện, lặng lẽ, lớn lao và lớn nhất trong cuộc đời này. Hãy yêu thương và trân trọng!

bookmark_1

Posted in Water Chrysanthemum

Tác giả ngôn tình tôi yêu…


Tác giả ngôn tình tôi yêu…

Tôi thích rất nhiều nhưng yêu chỉ vài người thôi ^^

 

Mặc dù chưa phải đã đọc hết, chưa đọc đủ nhưng số lượng truyện ngôn tình đã xem của các tác giả, các thể loại khác nhau cũng tạm. Nhưng dù đọc bao nhiêu thì ghi dấu ấn sâu đậm nhất vẫn là hai tác giả, Cố Mạn và Đinh Mặc.

Cố Mạn – tình yêu đầu nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, nhớ mãi không quên.

Đinh Mặc – tình yêu lớn, đủ mọi cung bậc – vui, buồn, tức giận, thương xót, đau đớn… – vừa thông cảm, vừa vui mừng lại cũng vừa thở dài vì trong mơ mộng ngọt ngào lại ẩn chứa những sự thật tàn nhẫn.

 

Có lẽ không chỉ dừng lại yêu thích nữa, dường như mọi tác phẩm của hai người đều mang đến cho tôi niềm hân hoan, hài lòng; không hề tiếc nuối, hay thất vọng vì nhân vật nào. Các nhân vật đều rất ‘phi thực tế’ nhưng cũng ‘rất thực tế’; vì những câu chuyện của họ chúng ta có thể bắt gặp không phải tất cả nhưng đôi chút trong chính cuộc sống của mình hay của những người bên cạnh chúng ta. Không thể yêu ai, bỏ ai; so sánh được tình yêu với nhân vật nào lớn hơn nhân vật nào.

 

Nếu những câu chuyện của Cố Mạn có thể rất nhẹ nhàng, hay nhạt nhẽo với nhiều người nhưng với tôi nó lại vừa mang đến sự ngọt ngào lại ẩn chứa vị đắng rất thanh dịu đôi khi khiến người ta bỏ qua. Đọc truyện lần thứ nhất bạn sẽ được thưởng thức một câu chuyện nhẹ nhàng, không quá lâm li bi đát, dễ thấm dễ cảm với giọng văn kể chuyện bình dị, hài hước. Nhưng đọc những lần sau đó, bạn có thể sẽ nhận ra những tình tiết hiện thực hay những nhân vật có khả năng trở thành ‘phản diện’ hay ‘kẻ thứ 3’ được để bỏ ngỏ hay lướt qua thay vì triển khai rõ ràng, để cho câu chuyện chỉ đơn giản là những câu chuyện tình của hai người với những mong ước, những hiểu lầm, những cố gắng để đạt được hạnh phúc; khiến cho người đọc chỉ cảm nhận được vị rượu ngọt ngào, thanh mát, đắm say trong một ly cocktail rực rỡ.

‘Bên nhau trọn đời, Yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên, Sam Sam lại đây ăn nè’ – Là những mối tình đầu đầy rung động, đi rất nhẹ nhưng vết lại rất sâu (đối với cả câu chuyện, với cảm xúc của tôi cũng vậy)

 

Còn đối với Đinh Mặc, dù là truyện viễn tưởng, phá án hay tình cảm đô thị thì tác giả đều mang đến cho người đọc một cảm giác hồi hộp, lâng lâng với đủ mọi cung bậc tình cảm với một kết cấu câu chuyện khổng lồ với một hệ thống nhân vật khá đồ sộ (so với thể loại ngôn tình) trong một không gian rộng lớn với càng nhiều bí ẩn, kích thích, bất ngờ ở phía sau. Mỗi nhân vật, dù chính hay phụ, đều ẩn chứa riêng cho mình những câu chuyện tình riêng biệt. Nam phúc hắc, thông minh, tài giỏi; nữ thanh tú, dịu dàng, kiên cường. Nhân vật phản diện không hoàn toàn phản diện; yêu nam chính nhưng cũng thương tiếc nam thứ. Và điều tôi khâm phục nhất đó là khối kiến thức đồ sộ vượt ra ngoài tầm những câu chuyện ngôn tình; đó có thể là những kiến thức thiên văn, những học thuyết vũ trụ đủ để làm nên những tiểu thuyết khoa học viễn tưởng với chiến tranh giữa các vì sao nơi những chủng tộc từ thời tiền cổ đến tương lai (một ngày nào của vạn năm ánh sáng); đó có thể là tiểu thuyết trinh thám đầy bí ẩn, hồi hộp và ghê rợn được lấy từ chính cuộc sống với những góc nhìn không hẳn mới nữa hiện nay – tâm lý tội phạm (khái niệm này đã từng ám ảnh tôi 10 năm trước trong những vụ án ghê rợn và tâm lý biến thái, điên cuồng của một TV series của Mỹ nào đó không nhớ tên). Nên dù bắt đầu là Từ Bi Thành (thể loại đô thị, thương trường, hắc bang, báo thù) nhưng đến với chủ đề yêu thích từ câu chuyện thứ 2 là Độc Quyền Chiếm hữu đến Nếu Ốc sên có tình yêu rồi Dục vọng kẻ chinh phục, Hãy nhắm mắt khi anh đến, Kiêu sủng và Anh hùng thời loạn đã làm tôi đắm chìm trong không gian giả tưởng và hiện thực Đinh Mặc xây dựng không dứt ra được, không có đường quay về hay hối hận gì cả. Chỉ là Quá tuyệt với, quá mãn nguyện, cũng quá day dứt…

 

 

P/S: Cảm hứng để viết cảm xúc của mình về 2 tác giả này đã được ấp ủ từ rất lâu nhưng động lực để viết ra lại từ một tin không vui vẻ nhận được ngày hôm nay.

 

Với 1 vlogger em thực sự yêu thích, khâm phục – R.I.P

flowers-purple-hd-wallpaper

Từ câu nói có lẽ anh đã nhắn gửi đến người yêu anh, không nói ra thì làm sao mọi người biết được; nhưng đối với em thật khó để bộc lộ cảm xúc thật trước người khác – không quen, không muốn nên trong không gian riêng tư, trong nơi em dùng để chứa đựng tạp nham những cảm xúc thoáng qua hay ghi dấu ấn sâu đậm của mình này, em muốn viết về những người em yêu thích.

Không có bài viết về riêng anh vì thực ra em chẳng biết gì về anh cả, dù thực sự phong cách “nói thẳng, nói trụi, nói trần” của anh thật sự rất khó chấp nhận đối với em trước đây, và có lẽ đến bây giờ đối với những người khác trừ anh nhưng em thích và khâm phục cá tính thẳng thắn, nói tục mà không bậy, không bẩn; sống thật, không bị hào quang làm thay đổi của anh. Đối với em, anh chính là ‘Anh hùng thời loạn’ trong một thời đại đủ hỗn loạn với những giá trị điên đảo như hiện nay, có lẽ vì em là cô gái xưa cũ quá rồi.

 

~ Chủ đề không liên quan vì tôi là con người mâu thuẫn.

Posted in Water Chrysanthemum

Khi sự tin tưởng không cân bằng…


Đã lâu lắm không viết bài gì đó, đặc biệt là tâm sự gì đó. Đôi lúc muốn viết ra để giải tỏa những cảm xúc đang nén lại nhưng dường như chưa đủ cho đến hôm nay.

 

“Tin tưởng” là bài học chúng ta luôn cần phải học, phải cân nhắc và phải lựa chọn trong cuộc đời này. Bạn quyết định tin vào điều gì, nên tin ai, và tin như thế nào? Không ai có thể trả lời cho câu hỏi đó ngoài chính bạn. Người khác có thể nói “Hãy tin tưởng tôi”, “Hãy tin những điều tôi nói, tin vào mục đích của tôi, tin vào hành động của tôi…” Vậy cơ sở nào để ta có thể tin tưởng?

 

Với tôi, đó là sự hiểu biết và thấu hiểu. Đôi khi có lẽ chỉ dựa vào cảm giác.

Nhìn nhiều chưa hẳn đã đáng tin. Nghe nhiều chưa hẳn đã tin được.

Niềm tin rất khó lấy nhưng lại rất dễ dàng mất đi.

 

Bố mẹ tôi dạy rằng “Con không thể hoàn toàn tin tưởng ai cả”, “Những người bên cạnh con, luôn coi con là bạn nhưng có thể đâm lén sau lưng con”….

 

Tôi đã từng có kinh nghiệm như thế. Thực sự rất đau! Bạn sẽ mất đi chỗ dựa, và trở nên hoài nghi tất cả. Nhưng tôi không muốn trở nên hoài nghi như thế nữa, tự cô lập chính mình và không gian ấy rất cô độc và đáng sợ.

 

Tôi vẫn tin nếu đối xử thật lòng với người khác thì ít nhất bạn cũng sẽ nhận lại được sự thật lòng, dù không phải tất cả. Nhưng vẫn rất tổn thương khi biết rằng sự cố gắng, hi sinh và tình cảm của mình lại không được hiểu và coi trọng.

 

Chỉ là đã cố gắng tin tưởng, đã cố trao đi để không hối tiếc, dù không hối tiếc vì những gì đã làm nhưng lại thấy hối tiếc khi để chính mình bị áp lực và chán nản như vậy. Có đáng không khi vẫn để bản thân thay vì dứt khoát thì vẫn chần chừ?

Có thể không phải là người bạn tốt nhưng ít nhất vẫn là một người bạn chăng?

 

Blue Tulip (Tulip Xanh) 

Niềm tin, Lòng trung thành (màu xanh) – Perfect Love (Tình yêu hoàn hảo).

Mặc dù ý nghĩa của loài hoa này không thật sự là ý nghĩa về niềm tin (ngoài trừ màu xanh) nhưng mình thấy vẫn có ý hợp nên để vậy.

 

Dù đã cố gắng “học” để không để ý nhiều, quan tâm nhiều đến đánh giá của người khác nữa nhưng bạn có thể sao? Chắc chắn không thể trừ khi bạn là mình đồng da sắt, vạn độc bất xâm, thêm cả trái tim băng giá ngàn năm như trong tiểu thuyết mới được ^^

 

Vì chúng ta không sống một mình, lời nói và hành động của chúng ta tác động qua lại lẫn nhau nên dù muốn hay không thì vẫn sẽ có sự ảnh hưởng nhất định. Đang học Business Communication nên sẽ dẫn một câu nói của cô giáo vậy – đại ý là trừ lúc ngủ, thời gian còn lại của chúng ta đều thực hiện giao tiếp và điều đó có ảnh hưởng nhất định với môi trường xung quanh (con người, sự vật) [sẽ edit lại sau nếu tìm tìm được nguyên gốc].

 

________________

Chỉ muốn lảm nhảm để giải tỏa tâm trạng nhưng đang viết thì bị ngắt mạch nên nó bị đứt giữa chừng là vậy đây =) Dù sao tâm trạng đã đỡ hơn, luôn là Ngày mai kiểu gì rồi cũng tới, Cuộc sống vẫn phải tiếp tục và đối mặt….

Buồn chán, mệt mỏi, kiệt sức…. và những nuối tiếc.


Buồn chán, mệt mỏi, kiệt sức…. và những nuối tiếc.

 

 

Mặc dù có rất nhiều việc muốn làm nhưng lại chẳng có một chút năng lượng để làm bất cứ việc gì. Cảm giác như đang trải qua thời gian trống rỗng, không mục tiêu không động lực….

 

 

Có lẽ do quá nhiều áp lực, do quá gấp gáp hay do sức khoẻ càng ngày càng giảm sút.

 

 

Mỗi sáng thức dậy, không phải là ra ngoài cửa nhìn trời nữa mà lại lăn lên vật xuống chiến đấu với cái chăn để bước ra khỏi giường. Đến lớp, nghe giảng, nhận bài về nhà rồi để đấy đến gần hạn chót lại vắt chân lên cổ cố làm cho xong. Cứ như một cái vòng luẩn quẩn, không lối thoát, cũng chẳng có kế hoạch hay ý muốn thoát ra. Lãng phí rất nhiều thứ, thời gian, sức lực hay kết quả nhưng không biết phải làm gì.

 

 

Mỗi tối lại về tự kỉ cùng lap, lang thang đây đó rồi lại quay về với cái đống bài tập chất cao như núi. Mặc dù khả năng thích nghi của mình rất cao nhưng không hiểu sao kì này lại cảm thấy khó khăn như vậy, có lẽ vì đã lâu lắm không được về nhà, được ăn thức ăn mẹ nấu, được nghe lại những lời dặn dò mãi không dứt của bố hay được nghe lời kể lể đủ mọi thứ mình không biết của thằng em – xa thì nhớ, gần thì suốt ngày đánh nhau. Có lẽ chỉ những người sống xa nhà hay đã lâu rồi mà vẫn không quen được cảm giác một tháng không về nhà lần nào như mình mới có thể hiểu. Tự hỏi nếu một ngày nào đó đi ra nước ngoài liệu mình có thể chịu được cảm giác “homesick” này không?

 

 

Cảm giác một năm nữa lại sắp qua, có chút gì đó nuối tiếc và hụt hẫng….

 

 

Mấy hôm trước mới đọc được tin Westlife tan rã (sau bao tuần chẳng quan tâm gì ngoài mấy cái assignments), cảm giác đầu tiên là bất ngờ, buồn nhưng không đến nỗi chán nản trầm trọng thời gian dài như cái thời DBSK ngày xưa nhưng vẫn cứ ảnh hưởng đến tâm trạng rất nhiều. 14 năm – một khoảng thời gian có thể nói rất dài đối với một nhóm nhạc, đối với một huyền thoại. Từ ngày còn nhỏ đã ấn tượng với mấy chú, về sau lớn có nhận thức và bắt đầu biết đến âm nhạc thì mặc dù đã qua thời kì hoàng kim của Westlife nhưng âm nhạc ấy đã gắn liền với phong cách nghe nhạc của mình, nghe những ngày buồn và cô đơn (chẳng hiểu sao nữa), mà thường chỉ nghe nhiều những bài mới khi nhóm chỉ còn 4 người. Ngay từ ban đầu đã thích Shane và không ấn tượng lắm với Brian, về sau càng không thích (trái ngược với con bạn ><)

 

 

Mặc dù biết sự chia tay này là tốt cho tất cả nhưng vẫn cảm thấy quá tiếc nuối, có lẽ tiếc nuối này là đã bỏ qua liveshow của Westlife đợt vừa rồi (vì đã về nhà) nhưng nếu chọn lại, có khi mình vẫn chọn về nhà như tâm trạng của các chú ấy  ~ “Home”

 

 

Có lẽ 14 năm đứng trên sân khấu cùng nhau, và nhiều năm hơn nữa cho tình bạn của họ. Thế là đủ! Dù sao mình cũng rất hạnh phúc khi họ quyết định bước sang con đường mới tự do cho mình, và con đường có gia đình, bạn bè và fan luôn ủng hộ. Tiền bạc và danh vọng không làm mất đi con người mộc mạc như năm nào của những chàng trai xứ Ireland, điều đó rất đáng trân trọng.

 

 

Chúc Shane, Mark, Kian và Nicky có nhiều thời gian bên cạnh gia đình của mình và sớm gặp lại các anh trong những dự án mới trong tương lai.

 

 

Tạm biệt cái tên Westlife – giấc mơ của tuổi thơ, và chào đón sinh nhật sắp tới của bản thân, lại một sinh nhật đã chẳng còn trẻ thơ gì nữa ^^

 

 

 

P/S: Bạn sẽ biệt tăm biệt tích có thể dài dài, chỉ là muốn viết ra để giải toả thôi nên đành thất hẹn với mọi người.

Posted in Water Chrysanthemum

Nỗi đau của chúng ta….



Những nỗi đau sẽ luôn ở lại, không dễ dàng quên, cũng không dễ dàng bình phục….nhưng theo thời gian nó sẽ đóng vảy, để lại cho ta một vết sẹo.


Có rất nhiều thứ ta không được lựa chọn, hay quyết định nhưng ta bắt buộc phải chấp nhận và sống cùng nó, đó là số phận.


Mình đã đọc được một câu rằng “Chỉ có những con người yếu đuối mới đổ lỗi cho số phận”, thật đáng cười con người chúng ta ai mà không có chút yếu đuối riêng, kể cả con người có sự kiên cường lớn đến đâu.



Vậy thì hãy để cho trái tim chúng ta được một chút yếu đuối, được những lúc rơi lệ và đau đớn, rồi thu hết lại và đi tiếp con đường của mình. Bạn không cô đơn và mình cũng không cô đơn, bởi vì chúng ta là những người bạn của nhau.

 


Những lời rất lâu trước đây tôi đã viết cho bạn, mong bạn đừng quên ^^

Tự dưng lại muốn post lại những dòng này.

Posted in Water Chrysanthemum

Sự giận dữ….


Sự giận dữ….

 

Giận dữ khi bạn thất vọng vì một ai đó….

Giận dữ vì những phiền muộn, những xui xẻo không ngừng quấn lấy bạn.

Giận dữ vì những lời hứa dang dở, chưa hay không thực hiện bởi chính bạn và những người bạn quan tâm….

Giận dữ bởi chính sự ngu ngốc, bất lực, lười biếng, mệt mỏi của chính bạn….

 

Vậy tôi có thể làm gì?

 

No change…..

 

 

P/S : Xin lỗi cả nhà, lại một tuần thất hẹn vì tâm trạng tệ hại, vì mình chẳng muốn làm gì vào lúc này………….

Posted in Water Chrysanthemum

Chỉ là những cơn mưa…..


Chỉ là những cơn mưa…..

Những cơn mưa bất chợt, đến rồi đi, không báo trước,

Mưa giăng trắng xoá đầy trời, những hạt mưa trong lành xoá tan đi cái nắng gắt….

 

 

Nhưng nếu cơn mưa cứ kéo dài, dai dẳng, âm thầm mà mãi không tạnh.

 

 

Mưa rào tưới mát cho những ngày hè oi ả, mưa mùa xuân mang theo sự sống đến muôn loài, mưa mùa thu nhẹ nhàng, lất phất của những trước ngày bão; hay mùa đông những cơn mưa hiếm hoi, lạnh và buốt giá.

 

 

Vậy bây giờ trong lòng em đang là cơn mưa gì?

 

 

Lất phất, nhẹ nhàng của mùa thu buồn; lúc dịu dàng, ấm áp của mùa xuân hay vui sướng bất chợt vì một lời nào đó hay chỉ vì một hành động giản đơn nhưng bây giờ lại lạnh lẽo, buốt giá và cô đơn đến vậy….

Posted in Water Chrysanthemum

Phim


Phim

 

Cuộc đời mỗi người là một bộ phim. Ta đóng vai chính trong cuộc đời của mình, đóng vai phụ trong cuộc đời của người khác.

 

Là một bộ phim thú vị hay vô vị? Một bộ phim hài kịch hay bi kịch? Kịch tính hay nhàm chán? Happy ending hay sad ending?

 

Là vai chính nổi bật hay mãi mãi chỉ là vai phụ?

 

 

Người ta nói chỉ có vai chính là quan trọng, vai phụ chỉ là người qua đường. Vậy nếu không có vai phụ thì vai chính đóng với ai?

 

Nhân vật phụ chỉ là người làm nền cho nhân vật chính, có cũng được, không có cũng được ? Nhân vật chính chết thì hết phim, còn nếu nhân vật phụ chết thì cũng chẳng sao; nếu tốt thì còn được người khác nhớ đến, thương tiếc, còn xấu thì biến mất người ta càng mừng. Quy luật là vậy!

 

 

Chỉ là cuộc đời là một bộ phim dài, ta chẳng biết nó sẽ kéo dài bao nhiêu tập, diễn biến sẽ thế nào, kết thúc ra sao….. Là diễn viên chính trong những tập đầu, rồi là diễn viên phụ trong những tập cuối; hay ngược lại, là vai phụ mờ nhạt ban đầu trở thành vai chính nổi bật đến tập cuối cùng?

 

 

 

P/S : Chỉ đơn giản là những lời lảm nhảm sau khi xem xong tập cuối của City Hunter ^^

 

 

 

Chap mới của LTTT hẹn mọi người ngày mai >< (có thể rất muộn)

Posted in Water Chrysanthemum

Đoản khúc lãng quên


Vừa đọc xong một câu chuyện của ai đó (có lẽ vậy), nhẹ nhàng và bình yên. Thực ra ban đầu Google Search “Đoản khúc lãng quên” cho chị cùng phòng, hôm nay mở toàn bài buồn khiến chị ấy lại muốn nghe lại bản violin buồn rười rượi này (lúc này còn chưa nghe nó). Sau mấy lần, gõ, dịch để tìm đúng tên tiếng Pháp của nó thì cuối cùng đã tìm được và tìm luôn được một cái entry này trên Blog Radio.

Không hiểu tại sao mình lại cực thích những câu chuyện nhẹ, thoang thoảng như không thế này, mà lại là phải xảy ra ở Nhật Bản. Có lẽ nếu ai yêu Nhật Bản, hay sống tại đó một thời gian sẽ có chút gì đó nhẹ nhàng, buồn mà không bi luỵ thấm vào tâm hồn. Nếu bạn xem phim Nhật, bạn sẽ hiểu cảm giác này. Và mặc dù mình nghiện Nhật Bản toàn tập thì cái phong cách đó không thể hoà trong mình chút gì, khó có thể viết được những lời văn đầy trau truốt nhẹ nhàng mà cảm động như vậy. Có lẽ dù yêu nhưng ta lại luôn đứng ở một bên hờ hững, và có lẽ đó cũng chẳng phải là yêu chăng ?

Đọc cái bài này, lại cảm thấy nhớ cái fic của Natsu hồi cấp 3 bạn ấy viết, nhẹ nhàng – buồn – cô đơn – buồn. Dường như hạnh phúc chỉ thoang thoảng, mỏng manh như Hoa Anh Đào mùa đông. Rực rỡ, mạnh mẽ nhưng cũng thật đớn đau. Đọc xong cái fic đấy mình đã buồn trong một thời gian rất dài, mà cũng chẳng hiểu buồn vì điều gì.

 Tặng chính mình và mọi người  tập mélodie của Debussy  Ariettes oubliées (Những đoản khúc lãng quên) vào những chiều buồn vu vơ không lý do, chỉ như vậy thôi.

http://www.nhaccodien.vn/tabId/83/ItemId/349/TGId/344/Type/TS/PreTabId/70/Default.aspx

Và cái entry “Lặng yên khi ta bên nhau” để yêu và hiểu nhau hơn với những ai đang có người yêu, sắp có người yêu và những người chưa có người yêu như mình.
http://megafun.vn/channel/3004/201104/Blog-Radio-178-Trai-nghiem-su-tinh-lang-trong-tam-hon-131517/

Posted in Water Chrysanthemum

10 Manga có ý nghĩa nhất với bạn


Cuối cùng đã tìm lại được bài tổng hợp này của mình bên Ficland, tưởng sẽ không thể tìm ra. Dù sao không muốn viết lại chút nào, vì để tổng hợp được 10 bộ manga trong số hàng trăm bộ đã đọc thật khó, lúc ấy đã khó, bây giờ càng khó hơn.

Đọc nhiều quá, không thể nhớ hết nhưng nhắm mắt lại thì truyện nhớ nhất là 🙂


1. Thám tử lừng danh Conan (Gosho Aoyama)

Tên tiếng Nhật : Meitantei Konan

Tên tiếng Anh (tại Mĩ) : Case Closed (Vụ án đã được khép lại)

Đây là bộ truyện tranh đầu tiên đưa mình đến với thế giới của truyện tranh 🙂

Một bộ truyện trinh thám đầy li kì, hấp dẫn. Mỗi vụ án là một câu chuyện, một bài học nhẹ nhàng mà không kém phần sâu sắc. Tính hài hước, cộng thêm một chút gì đó tha thiết, hơi buồn của Ran khi nhớ đến Shinichi đã làm cho câu chuyện không khô khan, nặng nề như các tác phẩm trinh thám khác. Nhìn khuôn mặt cùng những hành động cường điệu hóa của ông Mori rất thú vị, nhưng bên dưới bề ngoài có vẻ ngu ngơ, không biết gì đó có đôi khi là những phút sâu sắc, xuất thần đến không ngờ. Thực sự vô cùng thích cách miêu tả tính cách của các nhân vật, mỗi nhân vật là một nét tính cách khác nhau, không thể hòa lẫn.

Nói chung thích bộ truyện này từ tập 60 trở về, vì diễn biến câu chuyện ở những tập sau có phần dài dòng, thiếu chặt chẽ, các vụ án thì lặp lại, không có nhiều mới mẻ.

Và vì nhà xuất bản Kim Đồng ngâm truyện quá lâu nên bây giờ cũng chẳng còn hứng thú đọc lại, chỉ còn chờ kết thúc để đọc thôi. Nhưng nghe đồn, kết truyện thì nhân vật đứng sau Tổ chức áo đen chính là ông Tiến sĩ, và Ran sẽ vì cứu Shinichi mà….Nếu kết thúc này thì mình sẽ không đọc, vỡ hết cả giấc mộng tuổi thơ 😦

2. Đoremon (F. Fujiko)

Thầy giáo trước đây của mình có nói : ” Nếu không đọc Đoremon thì không phải là trẻ con ” 😉 Nhưng khi là trẻ con thì mình không đọc truyện này, toàn đọc cổ tích thôi 😀 Đến khi không là trẻ con nữa thì mới đọc bộ này 🙂

Phải công nhận đây là một bộ truyện không thể nào quên với những ai đã một lần đọc qua. Những câu chuyện đời sống nhẹ nhàng nhưng vô cùng sâu sắc về gia đình, bạn bè…Những nhân vật trong truyện đã trở thành một hình tượng quen thuộc với cuộc đời tuổi học trò : Nobita hậu đậu, Chaien to lớn, cậy thế hay ức hiếp bạn bè; Xeko kiêu căng, khoác lác…, những nhân vật rất điển hình cho chính đời thực. Và một nhân vật kinh điển khiến mọi trẻ em ở mọi thế hệ đều ao ước, chú mèo máy Đoremon vạn năng. Thực sự khi mình đọc truyện này, mình cũng đã ước được giống như Nobita có người bạn Đoremon giải quyết những rắc rối bằng những phương thức kì diệu.

Tuy mình không đọc phần Đoremon thêm – nơi có sự xuất hiện của bạn Đoremi, nhưng đối với mình Doremon đã cho mình những câu chuyện hết sức tuyệt vời về cuộc sống.
Và bác Fujiko thật xứng đáng là cha đẻ cuả manga Nhật Bản. Cảm tạ bác rất nhiều vì kiệt tác để đời này.

3. Skip Beat (Yoshiki Nakamura)

Đây là truyện tranh duy nhất thuộc thể loại shoujo – manga mà mình đọc một lần còn muốn đọc lại đến mười lần.

Mình không thích thể loại gặp và yêu nhau một cách quá nhanh chóng. Có lẽ vì vậy mà nhiều người không thích Skip Beat ở chỗ diễn biến tình cảm quá chậm, chậm hơn cả rùa nhưng mình lại thích Skip Beat ở chính điểm này. Cực thích phong cách của Yokishiki – san, để cho nhân vật nam nhận ra tình cảm của mình trước, rồi làm rất nhiều hành động hay ho để bày tỏ tình cảm, mỗi tội gặp phải nhân vật nữ quá chậm hiểu nên tất cả thành công cốc (ở Tokyo Praradise cũng vậy). Nhưng trải qua rất nhiều sự kiện thì cuối cùng nhân vật nữ chính cũng nhận ra tình cảm của mình 😉

Nhưng nếu Skip Beat chỉ xoay quanh tình cảm thì mình đã không yêu thích đến vậy. Skip Beat là sự tổng hoà của những câu chuyện về gia đình, tình bạn, tình yêu,… về những nỗi đau được ẩn giấu sâu bên trong tâm hồn. Đó là một Kyoko luôn khát khao tình cảm gia đình, khát khao được yêu thương, vì vậy mà cô ấy ép bản thân làm mọi việc đẻ người khác vui; đó là gánh nặng, áp lực phải vượt qua cái bóng quá lớn của người cha để khẳng định tài năng, giá trị riêng của bản thân của Ren, của Ogata….; là một tâm hồn Maria luôn bị ám ảnh về cảm giác tội lỗi vì mình mà mẹ chết…..Và mình cực thích tình bạn giữa Kyoko và Kanae, không cần nói ra nhưng thực sự là những người hiểu nhau.

Mình thích tính cách hai mặt của Kyoko, một con người có thể không hợp thời nhưng dung dị, chân thành, và một con người ác quỷ, mạnh mẽ, có thể đánh bại mọi trở ngại trên con đường của cô ấy. Hai tính cách đối lập nhưng gộp lại chính là Kyoko. Thích Ren, một con người cao quý, chói sáng tưởng như lạnh lùng với tất cả nhưng lại khốn đốn vì Kyoko. Thích cả Sho, một tâm hồn trẻ con trong thân xác một người lớn. Thích vị Giám đốc kì dị của LME. Thích Kanae, thích Rio, thích anh quản lí Yashiro, thích cả hai bác chủ nhà của Kyoko…

Nói tóm lại, Skip Beat mình vô cùng thích…. :))

4. Kaze Hikaru (Watanabe Taeko)

Kaze Hikaru (風光る, “Shining Wind” trong tiếng Anh, theo Hán – Việt là Phong Quang, có nghĩa Cơn gió ánh sáng) là một bộ manga nổi tiếng của nữ mangaka Watanabe Taeko, được phát hành tại Nhật Bản từ năm 1997 bởi nhà xuất bản Shogakukan.

Manga này khai thác cùng đề tài lịch sử như Rurouni Kenshin, nhưng nó không u ám, đau đớn mà lại rất nhẹ nhàng, lãng mạn. Bởi đây là tác phẩm tâm đắc của Watanabe Taeko, một tác giả truyện tranh sở hữu phong cách vui tươi, lạc quan mà cũng thật sâu lắng. “Kaze Hikaru” nhìn vào lịch sử Nhật Bản bằng con mắt trong sáng và khách quan nhất, hơn thế nữa lại thấm đẫm tình yêu đằm thắm của người phụ nữ.

Những tình tiết nhẹ nhàng hài hước nhưng cũng không kém phần sâu sắc, thấm thía. Khi đọc truyện này, mình cảm thấy yêu quý samurai hơn rất nhiều, đồng thời cũng có một vốn liếng kha khá về lịch sử Nhật Bản qua nhiều truyện lịch sử.

Một tác phẩm khó quên!

5. Basaara (Yumi Tamura)

Đây là bộ truyện tranh mình khóc nhiều nhất, nhưng đến bây giờ thì cũng chỉ nhớ mờ mờ về cốt truyện và các nhân vật :!

Nói chung, đây là một trong những bộ truyện tranh ưa thích không thể bỏ qua.

6. Vũ khúc thiên nga (Kyoko Ariyoshi)

Tên tiếng Anh : Swan

Bộ truyện thể hiện những khát khao nghệ thuật, những khó khăn trên con đường thành công của Shinto.

Không nhớ kĩ lắm vì cũng lâu quá rồi, nhưng nói chung đây là một bộ truyện đáng đọc 🙂

Tiếc là không đọc được tập cuối vì NXB Kim Đồng đã vất xó nó từ đời nào rồi, trong khi ở Nhật Bản câu chuyện đã kết thúc lâu rồi.

Sao mình mong cho thầy giáo người Nga (chẳng nhớ tên nữa rồi ! ) và Shinto thành đôi quá 🙂 Thực ra mình cũng phải tra tên của nữ nhân vật chính, chứ cũng chẳng nhớ nổi tên là Shinto.

7. Glass Mask (Suzue Miuchi)

Tên Tiếng Nhật : Garasu no Kamen

Bộ này đọc sau Swan. Qua bộ này biết rất nhiều thứ về kịch nói, và biết thêm huyền thoại Helen.

Mình thích tình bạn – đối thủ giữa Mya và Ajumi “ cô ấy là đối thủ duy nhất của đời tôi “, thích tình yêu thầm lặng mà cao cả của Masumi.

Đây là bộ shoujo manga dài nhất trong lịch sử, một cái kết kéo dài 20 năm vì mangaka Miuchi quá cầu toàn.

Ôi bào giờ ta mới được đọc tập cuối đây ?

8. Truyền thuyết Băng quỷ (Sugiura Shiho)

Tên Tiếng Nhật : Koori no mamono no monogatari
(sao tên dài quá vậy ?! )
Đây không phải là shounen – ai manga đầu tiên đọc, bộ đầu tiên là của CLAMP, nhưng đây là bộ shounen – ai đưa ta đến với thế giới Shounen – ai ~ Yaoiland 🙂

Câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước giữa tình yêu của những con quỷ tưởng chừng như máu lạnh với con người.

Nói chung các nhân vật quá đỉnh, seme tài giỏi, cáo già; còn uke ngây thơ, hậu đậu cần được bào vệ. Đôi điển hình : Blood & Ishuka.

9. Uzumaki Naruto (Masashi Kishimoto)

Uzumaki Naruto (Tuyên Oa Minh Nhân) có nghĩa là chỗ xoáy nước hay xoáy trôn ốc.

Một bộ truyện hay về tình bạn, tình đồng đội, thầy trò…..

Không biết nói thế nào cả, manga và anime của Naruto chẳng có gì để chê cả. Tuy nội dung truyện có nhiều chi tiết thái quá nhưng vẫn chấp nhận được.

Còn về anime của Naruto không xem, chỉ xem mỗi đoạn cuối để nghe nhạc phim. Phải công nhận nhạc quá hay luôn.

Ex : Wind (Ending Naruto ep 1) Akeboshi

10. Jindo (Matoki Monma)

Tên Tiếng Anh : Kattobi Itto.

Đây là truyện cười nhiều nhất. Hồi đọc truyện này, bố mẹ đi vắng suốt nên một mình ở nhà ngồi đọc cười đến bể bụng luôn 🙂 Đến khi con bé hàng xóm nghe cười phải ghé đầu sang nói mình điên nặng rồi 🙂 Dù biết điên thật nhưng vẫn sướng 😀

Ngoài tính hài hước điển hình, bộ truyện cũng chứa đựng những câu chuyện rất ý nghĩa về ước mơ, tình bạn, tính hợp tác.


@ Jane : Cảm thán một chút :

Có những lúc mình nghĩ giá như tiền để thuê những truyện không hay, hay không thuê truyện thì số tiền đó sẽ là một số vốn ra trò. Nhưng nếu không biết đến manga, manhwa thì mình sẽ không bao giờ biết đến một thế giới đa dạng, nhiều màu sắc hơn cả điện ảnh đến thế. Nên trở thành dân nghiện truyện là rất đáng, vì kết bạn được với bao nhiêu người cùng đam mê, sở thích :O
Ôi,Thật nhớ cái thời cấp 2 – cấp 3 suốt ngày vùi đầu vào truyện tranh, thật là bao lâu rồi chưa đọc một quyển truyện tranh nào vậy ???

Link 888 nhảm bên Ficland : http://forum.ficland.info/showthread.php/2172-10-Manga-Manhua-Manhwa-c%C3%B3-%C3%BD-ngh%C4%A9a-v%E1%BB%9Bi-b%E1%BA%A1n-nh%E1%BA%A5t