Posted in Ngôn tình tiểu thuyết

Lãng tử tổng tài băng sơn tình nhân_Chương 29


☺Chúc cả nhà kì nghỉ lễ vui vẻ☺

 

Bạn mai lên đường về quê nên up tạm hai chương, rồi sẽ up tiếp sau. Sáng mai phải đi sớm rồi mà giờ này chưa ngủ ???

 

♫~♫♫~♪~♪~♥Chúc các bé lớn, bé nhỏ ngủ ngon♥~♪~♪~♫♫~♫

♥♥♥Kiss, kiss, kiss♥♥♥

Chương 29

 

Trong thang máy, hai tay Nhâm Tĩnh Đông đút trong túi quần, bộ âu phục màu đen sang trọng càng lằm tăng thêm nét lãnh khốc cao ngạo trời sinh của hắn.

 

Tĩnh Nhã đứng ở phía sau hắn, vụng trộm ngắm ảnh phản xạ của hắn trên tường thang máy, rất nhanh lại cúi đầu. Nàng ảo não, cảm thấy mình vĩnh viễn không thể giống Mạt Sắc có thể trấn định theo hắn làm việc, thảo luận, tham dự ý kiến mà bất luận lúc não cũng không thay đổi sắc mặt, chỉ duy trì một vẻ mặt hờ hững.

 

Phải biết rằng, vị trí bên cạnh tổng tài Kim Vũ trong thương giới Đài Loan không khác gì một viên kim cương sắc nhọn – khiến người khác thèm khát, ghen tị. Nên bất luận ai có quan hệ cùng Nhâm Tĩnh Đông, dù chỉ là tin đồn nhảm vô căn cứ, cũng đủ để cho mọi phía công kích ah! Nếu nói người phụ nữ nào ở trước mặt hắn mà không có cảm giác gì là  là không có khả năng. Thế nhưng loại cảm giác này chỉ dễ dàng dẫn đến tai hại và sợ hãi.

 

“Dinh” một tiếng vang nhỏ, cửa thang máy theo hai bên mở ra, Nhâm Tĩnh Đông không nói gì, chỉ lạnh lùng bước ra, bỏ mặc Tĩnh Nhã ở phía sau, âm thầm đánh giá tầng lầu theo phong cách châu Âu nơi đây.

 

Lịch sự tao nhã, nhưng lại có chút gì đó trong trẻo, lạnh lùng, thực phù hợp với khí chất của Nghê Mạt Sắc. Hắn bình tĩnh đánh giá, sau đó quay lại, nghiêng người ý bảo Tĩnh Nhã tiến lên dẫn đường.

 

Tĩnh Nhã gật gật đầu, mạnh dạn hướng phía trước đi. Đi vào bên trái đến trước cửa phòng gỗ sồi thâm nâu, nàng ấn chuông cửa.

 

Trái tim lập tức nhảy lên kịch liệt, Nhâm Tĩnh Đông giật giật mi, trong lòng bùng lên cảm xúc bất mãn.

 

Hắn đã muốn thất thường , không nghĩ càng thất thường! Ánh mắt nóng rực dán chặt trên cánh cửa gỗ đang đóng chặt kia, chờ đợi khoảnh khắc cánh cửa mở ra. (Sợ rằng kaka phải thất vọng rồi 3<)

 

Tĩnh Nhã một lần, lại một lần ấn chuông cửa nhưng vẫn không ai ra mở cửa, cũng nghe không đến một chút âm thanh gì bên trong. Nhâm Tĩnh Đông trên mặt biểu tình càng ngày càng lạnh, đôi mắt nheo lại, không hờn giận mệnh lệnh:

 

“Gọi điện thoại trong nhà nàng!”

 

“Vâng!”

 

Tĩnh Nhã chỉ biết ảo não tiếp nhận mệnh lệnh. Dù nàng biết có gọi số điện thoại trong nhà kia cũng sẽ không có ai bắt máy. Âm thầm liếc mắt nhìn phản ứng của Nhâm Tĩnh Đông.

 

Đối mặt với mọi sự vật, sự việc – trước kia hắn luôn giữ được bình tĩnh, trầm ổn, không hề lộ ra chút cảm xúc gì khiến cho người khác cảm giác quanh hắn luôn tràn ngập sự bí hiểm. Nhưng từng đợt chuông cửa vang lên từng chút phá vỡ sự bình tĩnh của hắn, khiến hắn muốn vơ lấy cái gì đó để đập phá.

 

Nhìn phản ứng kiềm chế đến cực hạn của Nhâm Tĩnh Đông, Tĩnh Nhã đã hiểu được giờ phút này Mạt Sắc đã làm cho sự tức giận của hắn lên đến cùng cực, không thể cứu vãn. Sau hồi chuông không ai trả lời, Tĩnh Nhã bất đắc dĩ hướng Nhâm Tĩnh Đông lắc đầu, mặc không dám lên tiếng.

 

Không có ai ở nhà? Tốt lắm! Hắn lạnh lùng gợi lên khóe môi, đôi mắt hé ra tia nguy hiểm sắc lạnh. Đó là biểu hiện cho sự nổi giận sắp bùng phát của hắn. Nhâm Tĩnh Đông cắn chặt răng, đối với ánh mắt dò hỏi của Tĩnh Nhã không có đáp lại, tay phải lấy ra di động, rất nhanh ấn nút, nói nhanh:

 

“Bội Hoằng, tìm người giúp ta mở khoá, ta đang ở khu Tín Nghĩa, phố Gia Hưng.”

 

“Mở khoá? Là khoá gì vậy?” Bội Hoằng lúc này đang đánh golf, một bên cầm gậy đánh golf, một bên nhàn nhã đối thoại cùng Nhâm Tĩnh Đông qua điện thoại vẫn không quên nhắm về chiếc lỗ golf nhỏ ở đằng xa; rất nhanh vung gậy lên khiến trái golf bat vút lên theo nửa vòng cầu rồi rơi xuống lỗ.

 

“Hắc! Đánh tốt!” Bên cạnh có tiếng khán giả vỗ tay, trầm trồ khen ngợi!

 

Nhâm Tĩnh Đông nghe được tiếng hoan hô ở đầu dây bên kia, tựa hồ là Bội Hoằng lại làm cho mọi người mở mắt, hắn không có tâm tư hỏi nhiều, chỉ nhanh thúc giục :

 

“Bội Hoằng, ta ở đây chờ, ngươi nhanh gọi người lại đây, ngay lập tức!” Hắn tăng thêm ngữ khí, thanh âm càng thêm thâm trầm làm cho Bội Hoằng nhận thấy được có truyện không thích hợp. Chiếc gậy golf được chuyển lại đằng sau cho người trợ lý, hắn tuỳ ý đổi lại chiều mũ, miễn cưỡng nói:

 

“Ngươi lại muốn diễn trò gì đây? Nan bất thành, lần này ngươi lại muốn phá nhà dân nào đây? Nhâm đại tổng tài, ngươi không phải muốn làm chuyện xấu gì đấy chứ?” Ngữ khí thản nhiên trêu đùa của Bội Hoằng, Nhâm Tĩnh Đông cũng chẳng có tâm tư phản bác, nhưng cũng không khống chế được sự lo lắng bất yên trong lòng khiến hắn hô to:

 

“Bội Hoằng, ngươi đừng hỏi gì cả, ngươi nhanh gọi người đến đây đi, ta ở đây chờ!”

 

Bội Hoằng như cũ bình thản, nhìn về phía một người phụ nữ trẻ tuổi mặc chiếc váy màu lục từ xa xa đi tới, cười yếu ớt hướng hắn gật đầu. Hắn sắc mặt ôn nhu, hướng nàng cười, nói:

 

“Được rồi, ta lập tức gọi người đến.” Bội Hoằng ngắt điện thoại, nghi hoặc nghiêng đầu nghĩ, Nhâm Tĩnh Đông rốt cuộc muốn tìm người mở khoá nhà ai đây? Không được, hắn đi qua nhìn xem.

 


Advertisements

Author:

Only a Water Chrysanthemum goes adrift together with streamline.....

2 thoughts on “Lãng tử tổng tài băng sơn tình nhân_Chương 29

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s